Không rõ liệu khoảng cách hai mét có đủ an toàn.

Share on facebook
Share on email

Ob zwei Meter Abstand reichen, ist ungewiss

Kleine Partikel tragen das Coronavirus von Mensch zu Mensch. Wie gefährlich diese Aerosolwolken wirklich sind, wollen deutsche Forscher nun erstmals messen.

Seit einem Monat lernen wir Social Distancing. Ob in Schlangen vor dem Bäcker oder dem Supermarkt an der Kasse: Mindestens 1,5 bis zwei Meter sind ein absolutes Muss. Dafür gibt es in manchen Läden mittlerweile sogar Markierungen mit rotem Gafferband.

Aber auch Wissenschaftler wissen nicht, ob diese Faustregel wirklich vor einer Infektion schützt. Die große Unbekannte ist, unter welchen Umständen sich Menschen anstecken: “Das ist derzeit die Billionen-Dollar-Frage”, erklärt Michael Osterholm, Spezialist für Infektionskrankheiten und Direktor des US-Instituts Center for Infectious Disease Research and Policy in der “New York Times”. Unklar sei, ob nicht schon kleine Mengen winziger Partikel genügen, um einen Menschen mit Sars-CoV-2 zu infizieren.

Diese Teilchen, um die sich die Forscher sorgen, sind sogenannte Aerosole. Sie sind ständig in unserer Luft. In größeren Ansammlungen nimmt sie der Mensch auch als Rauch oder Nebel war. Sie entstehen in Massen bei Waldbränden oder Vulkanausbrüchen oder auch durch menschliche Aktivitäten wie das Verfeuern von Kohle. Aber auch beim Ausatmen, Niesen und Husten befördern wir sie in unsere Umwelt – dann nennen Umweltmediziner sie “menschliche Partikel”. Die Schwebeteilchen sind nur einen tausendstel Millimeter groß und damit unsichtbar. Haften sich Bakterien oder Viren an die Partikel, heißen sie Bioaerosole. Derzeit nutzt das Coronavirus diesen Weg, um sich zu verbreiten.

Das Problem: Nur wenig ist darüber bekannt, wie die Schwebeteilchen das Virus transportieren und wie gefährlich diese Bioaerosolwolken wirklich sind. Umstritten ist auch, welche Konzentration von Aerosolen nötig sind, damit sich Menschen mit dem Coronavirus infizieren.

Forscher in den USA vermuten, dass sich das Coronavirus nur so schnell verbreiten konnte, weil die Bioaerosole es durch die Umwelt tragen. Dieser Infektionsweg sei bereits für andere Erreger belegt, darunter Masern, Tuberkulose, Influenza – und auch für Sars-CoV-1, das von 2002 bis 2003 grassierende Coronavirus. Diese Verbreitungsmethode könnte demnach auch erklären, warum es so viele Infizierte mit milden Symptomen gibt, da die Corona-Aerosole nur geringe Konzentrationen des Virus tragen. Auch die US-amerikanische “National Academies of Sciences” unterstützt diese These.

Das Robert Koch-Institut ist weiter vorsichtig und erklärt auf seiner Seite, dass man eine “Infektion über Aerosole im normalen gesellschaftlichen Umgang nicht ausschließen kann”. Gesichert sei dieser Übertragungsweg aber nicht.

Stimmt die Aerosol-Theorie, dürften sich Infizierte und Risikogruppen auch in geschlossenen Räumen wie Supermärkten, Bussen oder Bahnen nicht gemeinsam aufhalten, kommentiert US-Epidemologe Osterholm. Auch Joggern und Fahrradfahrern dürfte man dann nicht zu nahe kommen, weil sie durch die sportliche Betätigung besonders viele Aerosole ausatmen.

Corona-Aerosole aus der Luft “sieben”

Forscher des Instituts für Umweltmedizin (IEM) am Helmholtz-Zentrum München wollen nun erstmals die angedockten Coronaviren auf Bioaerosolen in geschlossenen Räumen messen. Dazu nutzen sie einen Kaskadenimpaktor – ein Gerät mit hintereinander geschalteten Sieben unterschiedlicher Porengröße, das die Gruppe in der Vergangenheit für die Untersuchung von Pollen-Allergenen in der Luft genutzt hat. “Wir wollen herausfinden, in welcher Fraktion der Luft wir das Virus finden und so verstehen, ob es sich eher an den größeren oder kleineren Partikeln anheftet”, erklärt Institutsdirektorin Claudia Traidl-Hoffmann.

Je kleiner die Partikel, desto tiefer können sie in die Lunge vordringen. “Wenn wir wissen, welche Partikel das Virus bevorzugt, können wir auch Aussagen darüber treffen, wie lange es in der Luft bleibt”, so Traidl-Hoffmann. “Kleinere Teilchen bleiben weitaus länger in der Luft, größere sinken schneller zu Boden und sind dann für eine Übertragung weniger von Bedeutung.”

In manchen Eigenschaften lasse sich das Bioaerosol mit dem Coronavirus tatsächlich mit herkömmlichen Umweltverschmutzungen wie Feinstaub oder Pollen vergleichen. “Wir wissen aus diesen Erfahrungen, dass die kleineren Partikel besonders gefährlich sind.” Beispielsweise werden im Verkehr durch die verbesserten Abgastechniken in Autos fast nur noch kleine Feinstaubpartikel freigesetzt. Diese dringen jedoch besonders weit in die Blutgefäße der Lunge ein und können zu Atemwegserkrankungen führen.

Schnaufende Jogger: zehn Meter oder dreißig Meter?

Doch was heißt das für den Alltag im Supermarkt oder im Park? Aus Angst vor den Bioaerosolwolken kursieren immer neue Abstandsregeln im Netz: Beim Joggen sollen es möglichst zehn, in einer Schlange nur zwei Meter sein. Doch wie so oft in diesen Tagen können auch Forscher darauf nur mit einem “Ja, aber” antworten.

“Es kommt darauf an, ob der Jogger gerade niest oder hustet, dann würde ich sogar zu 30 Meter Abstand raten”, meint so Umweltmedizinerin Traidl-Hoffman. Welche Konzentration mit Corona belasteten Aerosolen wirklich zu einer Infektion führe, könne im Moment noch niemand sagen. “Wir wissen noch viel zu wenig über das Virus, um verbindliche Aussagen zu machen.”

Auch die meisten führenden Virologen in Deutschland raten zum Sport, da die Vorteile für die Gesundheit der Menschen überwiegen würden. Das Risiko halten die meisten für händelbar.

Eines sei jedoch klar: “Die Dosis macht das Gift”, so Traidl-Hoffmann, “Je geballter die Virenlast in einer Partikelwolke, desto höher das Infektionsrisiko.”

Quelle: https://www.spiegel.de/wissenschaft/mensch/covid19-und-der-aerosol-streit-sind-zwei-meter-abstand-genug-a-7292af7f-3571-4e27-8390-d60e92b5a00b

Ausstellungsdatum: 15.04.2020

 

Glossar – Từ vựng

das Partikel, -: hạt

die Aerosolwolken (Pl.): mây khí dung

Social Distancing (tiếng Anh): giãn cách xã hội

das Gafferband, die Gafferbänder: băng keo

die Faustregel, -n: nguyên tắc hàng đầu

sich anstecken (mit etw): mắc, bị nhiễm (bệnh)

die Infektionskrankheiten (Pl.): các bệnh truyền nhiễm

winzig: li ti, tí hon

die Ansammlungen (Pl.): tập hợp

die Schwebeteilchen (Pl.): các hạt lơ lửng

Instituts für Umweltmedizin (IEM): Viện y học môi trường

angedockt: có liên hệ

der Kaskadenimpaktor, -en: bộ va chạm tầng

die Porengröße, -n: kích cỡ lỗ

die Pollen-Allergene, – : dị ứng phấn hoa

anheften: dính

vordringen: thâm nhập, lọt vào

Bioaerosol: khí dung giao sinh học

herkömmlich: thông thường

eindringen: thấm vào, xâm nhập

die Blutgefäße (Pl.): các mạch máu

Angst vor etw : sợ điều gì

kursieren: lan truyền

verbindlich: ràng buộc

überwiegen: chiếm ưu thế

händelbar: có thể quản lý, kiểm soát được

Grammatik – Ngữ pháp

Nebensatz mit ob

z.B.

Ob zwei Meter Abstand reichen, ist ungewiss.

Không rõ liệu khoảng cách hai mét có đủ (an toàn).

Ob in Schlangen vor dem Bäcker oder dem Supermarkt an der Kasse: Mindestens 1,5 bis zwei Meter sind ein absolutes Muss. (trong trường hợp này sau ob chỉ có cụm danh từ)

Cho dù trong hàng trước cửa hàng bánh hoặc tại quầy tính tiền trong siêu thị: ít nhất 1,5 đến hai mét là điều tuyệt đối bắt buộc

Aber auch Wissenschaftler wissen nicht, ob diese Faustregel wirklich vor einer Infektion schützt.

Nhưng các nhà khoa học cũng không biết liệu quy tắc hàng đầu này có thực sự bảo vệ chống lại sự lây nhiễm hay không.

Unklar sei, ob nicht schon kleine Mengen winziger Partikel genügen, um einen Menschen mit Sars-CoV-2 zu infizieren.

Không rõ liệu một lượng nhỏ các hạt nhỏ có đủ để lây nhiễm cho người bằng Sars-CoV-2 hay không.

“Wir wollen herausfinden, in welcher Fraktion der Luft wir das Virus finden und so verstehen, ob es sich eher an den größeren oder kleineren Partikeln anheftet“, erklärt Institutsdirektorin Claudia Traidl-Hoffmann.

“Chúng tôi muốn tìm ra phần nào của không khí mà chúng tôi tìm thấy virus và do đó hiểu được liệu nó có bám vào các hạt lớn hơn hay nhỏ hơn hay không“, Claudia Traidl-Hoffmann, giám đốc viện nghiên cứu giải thích.

“Es kommt darauf an, ob der Jogger gerade niest oder hustet, dann würde ich sogar zu 30 Meter Abstand raten”, meint so Umweltmedizinerin Traidl-Hoffman.

“Nó phụ thuộc vào việc liệu rằng người chạy bộ bị hắt hơi hay ho hay không, do đó tôi thậm chí sẽ đề nghị một khoảng cách 30 mét,” chuyên gia y học môi trường Traidl-Hoffman nói.

  • Je …, desto ….

Je kleiner die Partikel, desto tiefer können sie in die Lunge vordringen.

Các hạt càng nhỏ thì chúng càng xâm nhập sâu hơn vào phổi.

Je geballter die Virenlast in einer Partikelwolke, desto höher das Infektionsrisiko.”

“Lượng virus tập trung trong đám mây hạt càng nhiều thì nguy cơ lây nhiễm càng cao“.

Không rõ liệu khoảng cách hai mét có đủ an toàn.

Các hạt nhỏ mang virus corona từ người sang người. Lần đầu tiên, các nhà nghiên cứu Đức muốn đo mức độ nguy hiểm của những đám mây khí dung này.

Chúng ta đã học giãn cách xa xã hội từ một tháng nay. Cho dù là xếp hàng trước cửa hàng bánh hoặc quầy tính tiền ở siêu thị: ít nhất 1,5 đến hai mét là điều tuyệt đối bắt buộc. Trong một số cửa hàng bây giờ thậm chí còn đánh dấu bằng băng keo đỏ.

Nhưng các nhà khoa học cũng không biết liệu quy tắc hàng đầu này có thực sự bảo vệ chống lại sự lây nhiễm hay không. Một ẩn số lớn là tình huống mà mọi người bị nhiễm bệnh: “Đây hiện là câu hỏi nghìn tỷ đô la”, Michael Osterholm, chuyên gia về bệnh truyền nhiễm và là giám đốc của Viện nghiên cứu và chính sách về bệnh truyền nhiễm Hoa Kỳ trên tờ “Thời báo New York” “. Không rõ liệu một lượng nhỏ các hạt nhỏ có đủ để lây nhiễm cho người bằng Sars-CoV-2 hay không.

Các hạt mà các nhà nghiên cứu quan tâm được gọi là khí dung. Chúng luôn đang tồn tại trong bầu không khí. Ở tập hợp lớn hơn, mọi người cảm nhận chúng là khói hoặc sương mù. Chúng phát sinh với số lượng lớn trong các vụ cháy rừng hoặc phun trào núi lửa hoặc thông qua các hoạt động của con người như đốt than. Nhưng khi chúng ta thở ra, hắt hơi và ho, chúng ta cũng lan truyền chúng ra môi trường- sau đó các bác sĩ môi trường gọi chúng là “hạt khí dung từ người”. Các hạt lơ lửng có kích cỡ một phần nghìn milimet và do đó không nhìn thấy được. Nếu vi khuẩn hoặc virus bám vào các hạt, chúng được gọi là khí dung giao sinh học. Virus corona hiện đang sử dụng con đường này để lây lan.

Vấn đề là: Người ta biết rất ít về cách các hạt lơ lửng mang virus và mức độ nguy hiểm của những đám mây khí dung giao sinh học này. Người ta cũng tranh cãi về việc nồng độ khí dung thế nào là đủ để bị nhiễm coronavirus.

Các nhà nghiên cứu ở Mỹ nghi ngờ rằng coronavirus chỉ có thể lây lan nhanh như vậy vì các khí dung giao sinh học mang nó qua môi trường. Con đường lây nhiễm này đã được chứng minh đối với các mầm bệnh khác, bao gồm sởi, lao, cúm – và cả Sars-CoV-1, coronavirus đã hoành hành từ năm 2002 đến 2003. Phương pháp lây lan này cũng có thể giải thích tại sao có rất nhiều người nhiễm bệnh với các triệu chứng nhẹ, vì các khí dung corona chỉ mang nồng độ virus thấp. Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ cũng ủng hộ luận điểm này.

Viện Robert Koch tiếp tục thận trọng và tuyên bố rằng “việc lây nhiễm qua khí dung sinh học không thể loại trừ trong đời sống xã hội bình thường”. Tuy nhiên, con đường dẫn truyền này không chắc chắn tuyệt đối.

Nếu giả thuyết khí dung là chính xác, các nhóm bị nhiễm bệnh và có nguy cơ cao không nên ở cùng nhau trong các khu vực kín như siêu thị, xe buýt hoặc xe lửa, theo nhận xét của nhà dịch tễ học Hoa Kỳ Osterholm. Bạn cũng không nên đến quá gần với người chạy bộ và người đi xe đạp, bởi vì họ thở ra một lượng khí dung đặc biệt lớn do hoạt động thể thao.

Khí dung sinh học có coronavirut

Các nhà nghiên cứu tại Viện Y học Môi trường (IEM) tại Trung tâm Helmholtz ở Munich hiện muốn lần đầu tiên đo lượng virus corona trên khí dung giao sinh học trong phòng kín. Để làm điều này, họ sử dụng một bộ va chạm tầng – một thiết bị có các sàng được nối với nhau với các kích cỡ lỗ khác nhau, mà nhóm đã sử dụng trước đây để kiểm tra các chất gây dị ứng phấn hoa trong không khí. “Chúng tôi muốn tìm ra phần nào trong không khí mà chúng tôi tìm thấy virus và do đó hiểu được liệu nó có bám vào các hạt lớn hơn hay nhỏ hơn hay không”, Giám đốc Viện Claudia Traidl-Hoffmann giải thích.

Các hạt càng nhỏ, chúng càng có thể xâm nhập sâu vào phổi. Traidl-Hoffmann nói: “Nếu chúng ta biết hạt nào mà virus thích, chúng ta có thể đưa ra tuyên bố về thời gian tồn tại của virut trong không khí”. “Các hạt nhỏ hơn tồn tại trong không khí lâu hơn nhiều, các hạt lớn hơn rơi xuống mặt đất nhanh hơn và sau đó ít có khả năng lan truyền.”

Ở một số đặc tính, khí dung sinh học với virus corona thực sự có thể so sánh được với tác nhân ô nhiễm môi trường thông thường như bụi mịn hoặc phấn hoa. “Chúng tôi biết từ kinh nghiệm rằng các hạt nhỏ hơn đặc biệt nguy hiểm.” Ví dụ, công nghệ xả được cải tiến trong xe hơi chỉ giải phóng hầu hết các hạt nhỏ trong giao thông. Tuy nhiên, chúng xâm nhập đặc biệt sâu vào các mạch máu của phổi và có thể dẫn đến các bệnh về đường hô hấp.

Với những người đang chạy bộ: khoảng cách mười mét hay ba mươi mét?

Nhưng điều đó có ý nghĩa gì đối với cuộc sống hàng ngày trong siêu thị hoặc trong công viên? Vì sợ những đám mây khí dung giao sinh học, luôn có những quy tắc khoảng cách mới lan truyền trên mạng: Khi chạy bộ, nếu có thể chỉ nên có 10 người, và khoảng cách hai mét trong một hàng dài. Tuy vậy như thường thấy trong những ngày này, các nhà nghiên cứu chỉ có thể trả lời một cách không chắc chắn “có, nhưng…”.

“Nó phụ thuộc vào việc liệu người chạy bộ bị hắt hơi hay ho hay không, do đó tôi thậm chí sẽ đề nghị một khoảng cách 30 mét,” chuyên gia y học môi trường Traidl-Hoffman nói. Không ai có thể nói lượng tập trung khí dung có coronavirut thế nào mới thực sự dẫn đến lây nhiễm. “Chúng tôi vẫn biết quá ít về virus để có thể đưa ra các tuyên bố có liên quan.”

Hầu hết các nhà virus học hàng đầu ở Đức cũng khuyên tập luyện thể thao vì lợi ích cho sức khỏe con người sẽ được nâng cao. Hầu hết rủi ro có thể kiểm soát được.

Tuy nhiên, có một điều rõ ràng: “Liều lượng tạo ra chất độc”, Traidl-Hoffmann nói, “Lượng virus càng tập trung nhiều trong một đám mây hạt, nguy cơ lây nhiễm càng cao”.

Xem thêm

Nghề khách sạn (Hotelfachmann/-frau)

Chị Khánh Chi – Trên 30 tuổi, trượt VISA đến 3 lần liệu có còn cơ hội du học nghề

Globale Krise ohne Gemeinsamkeit

Share this post

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on linkedin
Share on pinterest
Share on print
Share on email

CÁC BÀI VIẾT LIÊN QUAN

ĐĂNG KÍ TƯ VẤN NGAY BÂY GIỜ